Tìm kiếm Blog này

BÀI ĐĂNG HAY

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

Tình thương yêu của Mẹ dành cho con

Mẹ là món quà vô giá mà Thượng đế dành cho con, tình yêu thương của mẹ dành cho con là vô bờ bến, con biết rằng:
• Khi con con 1 tuổi, Mẹ cho ăn và tắm cho con, còn con thì khóc cả đêm.
• Khi con con 2 tuổi, Mẹ tập cho con đi những bước đầu tiên, Khi con đi được thì con lại bỏ chạy đi mất Khi con Mẹ gọi.
• Khi con 3 tuổi, Mẹ nấu cho con những món ăn với tất cả tình yêu thương thì con đáp lại bằng cách hất chén đĩa xuống sàn nhà.
• Khi con 4 tuổi, Mẹ đưa cho con những cấy bút chì màu, con lại dùng chúng đi bôi trét và vẽ bậy khắp nơi.
• Khi con 5 tuổi, Mẹ mặc áo đẹp cho con đi chơi còn con lại tìm cách lăn lê trên đất bẩn.
• Khi con 6 tuổi, Mẹ dẫn con đến trường, còn con cứ mãi cằn nhằn: "con không đi học đâu!"
• Khi con 7 tuổi, Mẹ mua cho con nhiều đồ chơi để rồi con lại vứt chúng lăn lóc khắp nơi.
• Khi con 8 tuổi, Mẹ mua cho cây kem con ăn làm chảy kem ướt hết vạt áo.
• Khi con 9 tuổi, Mẹ thuê cô giáo dạy đàn cho con còn con thì luôn phụng phịu và miễn cưỡng tập đàn.
• Khi con 10 tuổi, Mẹ cả ngày lái xe đưa con đi hết nơi này đến nơi khác vui chơi cùng bạn bè, mỗi khi tới nơi con nhảy ra khỏi xe mà chẳng bao giờ ngoái đầu nhìn lại.
• Khi con 11 tuổi, Mẹ đưa con và bạn bè của con đi xem phim, con lại đi chọn chỗ ngồi cách Mẹ mấy dãy ghế để gần bạn mình hơn.
• Khi con 12 tuổi, Mẹ dặn con đừng xem TVquá nhiều, còn con thì đợi cho đến khi Mẹ rời khỏi nhà mới mở TV xem cho thỏa thích.
• Khi con 13 tuổi, Mẹ nói: "Để Mẹ cắt tóc cho con," con trả lời: "Mẹ không có khiếu thẩm mỹ."
• Khi con 14 tuổi, Mẹ trả tiền cho con đi trại hè một tháng, còn con lại quên chẳng hề viết cho Mẹ một tấm thiệp từ chỗ nghỉ hè.
• Khi con 15 tuổi, Mẹ đi làm về và mong con ôm hôn Mẹ, còn con thì đóng chặt cửa ở trong phòng riêng.
• Khi con 16 tuổi, Mẹ khuyên con để tâm học hành tạo dựng tương lai, còn con thường xuyên đi chơi mỗi Khi con có cơ hội.
• Khi con 17 tuổi, trong khi Mẹ mong chờ một hồi âm điện thoại quan trọng thì con ôm điện thoại trò chuyện suốt buổi.
• Khi con 18 tuổi, Mẹ đã rơi lệ vui mừng trong ngày lễ tốt nghiệp trung học của con, còn con thì ở lại vui chơi với bạn bè cho đến sáng hôm sau mới về nhà.
• Khi con 19 tuổi, Mẹ đau lòng khi con muốn rời khỏi tổ ấm để mướn nhà ở riêng.
• Khi con 20 tuổi, Mẹ hỏi con về người yêu, con trả lời: "Đó không phải là việc của Mẹ!"
• Khi con 21 tuổi, Mẹ gợi ý về định hướng sự nghiệp trong tương lai, đáp lại con nói: "Con chẳng muốn giống như Mẹ!"
• Khi con 22 tuổi, Mẹ dự lễ tốt nghiệp đại học của con, sau buổi lễ con hỏi ngay: "Liệu Mẹ có thể trả tiền cho chuyến du lịch của con không"
• Khi con 23 tuổi, Mẹ đến thăm con, còn con luôn tìm cách tránh né vì cảm thấy ngượng ngùng trước bạn bè.
• Khi con 24 tuổi, Mẹ gặp người yêu chưa cưới của con và nhắc nhở hai con về chuyện gia đình, con nhăn nhó càu nhàu: "Thôi mà Mẹ!"
• Khi con 25 tuổi, Mẹ giúp trả tiền đám cưới của con rồi Mẹ khóc và nói với con rằng: "Mẹ yêu thương con biết bao!"
• Khi con 30 tuổi, Mẹ ước ao có cháu để bồng bế, con trả lời Mẹ: "Thời nay mọi điều đã khác!"
• Khi con 40 tuổi, Mẹ rủ con đi mừng sinh nhật bà nôị của con, còn con trả lời: "Bây giờ con rất bận!"
• Khi con 50 tuổi, Mẹ sức khỏe đã yếu dần và muốn con thường xuyên đến chăm sóc, trong khi con đang phải mải mê tìm đọc cuốn sách: "Những gánh nặng cha mẹ phải chịu đựng khi nuôi con." . . .
Và rồi một ngày kia, Mẹ âm thầm nhắm mắt ra đi. Một cảm giác chưa bao giờ xảy ra với con trước đó: con như thấy sấm chớp nổ tung trong tim mình. Con đã mất hết cả một bầu trời yêu thương trong đời người...
Bạn ơi! Nếu mẹ bạn vẫn còn ở bên bạn hôm nay, bạn đừng quên hãy yêu Mẹ hơn bao giờ hết nhé. Hãy tranh thủ về thăm mẹ trong khi bạn có thời gian. Một lời nói yêu thương không thôi cũng chưa đủ để đáp lại tình thương yêu của mẹ dành cho mình đâu. Nếu Mẹ bạn không còn nữa thì hãy luôn tưởng nhớ đến tình yêu vô biên mà Mẹ đã dành cho bạn. Hãy nhớ luôn yêu thương Mẹ vì bạn chỉ có một người Mẹ duy nhất trong suốt cuộc đời mình. Ai đang làm những điều sai trên hãy sửa lại mình trước khi chưa quá muộn.


Sai lầm cha mẹ hay mắc khi dạy con tuổi teen


Nhà giáo Đặng Thị Lệ Thủy, Giám đốc Trung tâm bồi dưỡng kỹ năng Smile House cho biết, đây là một trường hợp học viên mới tham gia lớp học kỹ năng của trung tâm dành cho trẻ 11-16 tuổi và phụ huynh nhờ bà tư vấn mới đây.
Bà cho rằng, việc rèn cho con tính tự lập cần được làm từ khi trẻ còn nhỏ. Còn người mẹ trong trường hợp này, lúc con còn bé thì làm thay hết mọi việc, nuông chiều con hết mực nhưng khi con lớn lại không thể chấp nhận được tính lười biếng và bừa bãi của con. Cách phạt của chị chỉ thể hiện sự thiếu trách nhiệm và bất lực, chứ không hề hiệu quả.
Theo bà, trong trường hợp này, người mẹ nên lập lại trật tự dần dần, rèn cho con tính tự lập, ngăn nắp một cách từ từ. Và ban đầu, hãy chia sẻ, nói chuyện với con thật nhẹ nhàng, và phải nhận lỗi về mình: "Con lười như thế này là tại mẹ. Mẹ đã quá chiều chuộng và không hướng dẫn con làm mọi việc. Mẹ có thể tiếp tục làm giúp con một năm hay nhiều năm nữa, nhưng sau đó, khi phải sống tự lập, con sẽ rất khó khăn. Bây giờ mẹ thấy mình phải sữa lỗi, vì con. Con phải giúp mẹ nhé".
Và từ đây, hãy phân công cho trẻ những việc cụ thể, dễ dàng trước, chẳng hạn như cho quần áo vào máy giặt..., sau đó mới tiếp tục với các việc khác. Đừng quên khích lệ mỗi lần con làm tốt hay vui vẻ góp ý khi trẻ chưa hoàn thành việc đã nhận.
Là giáo viên dạy văn hơn 30 năm, từng cộng tác với một số trung tâm kỹ năng sống cho trẻ, tiếp xúc với nhiều thế hệ học trò và cả các bậc phụ huynh, nhà giáo Đặng Thị Lệ Thủy chia sẻ những cách sai lầm mà bố mẹ dùng để phạt con, khiến trẻ khó tiến bộ:
Mắng trẻ bằng lời lẽ thiếu kiềm chế, khẳng định trẻ là "hư hỏng", "không ra gì"...

Thấy con sắp đến kỳ thi tốt nghiệp cấp hai mà vẫn lơ là học tập, chị Thảo thường xuyên chì chiết, kể công nuôi dưỡng và bảo" "Chả biết thương mẹ là gì. Mẹ thì làm lụng vất vả, con thì lêu lổng. Mày cứ thế thì chẳng làm gì được cho đời đâu. Bao công sức của tao lại đổ xuống sông, xuống biển".
Trong một buổi thảo luận tại lớp học kỹ năng chia sẻ, khám phá bản thân tại Smile House, cậu con trai chị Thảo cho biết, thực ra em rất thương mẹ vì biết bố chỉ ham bia bọt, nhậu nhẹt, chỉ có mẹ vất vả lo cho mấy chị em. Nhưng em không thể gần gũi chia sẻ với mẹ được vì lúc nào mẹ cũng cho em là đứa vô tâm, bỏ đi. Em cũng cảm thấy chán nản và nghĩ mình là kẻ "không ra gì" thật.
Theo chuyên gia giáo dục, bố mẹ nào cũng nghĩ rằng trẻ hiểu rằng mình mắng mỏ chỉ vì thương con nhưng họ không biết những lời nói kiểu "dán nhãn" cho trẻ những thói hư tật xấu sẽ khiến con suy nghĩ tiêu cực và tạo khoảng cách với phụ huynh.
Cắt giảm mọi khoản chi tiêu của trẻ
Được cô giáo gọi điện về thông báo chiều nay cậu con trai lớp 11 trốn tiết đi chơi game, vợ chồng anh Khanh (Từ Liêm, Hà Nội) nổi giận đùng đùng và quyết định phạt con bằng cách sẽ cắt hết mọi khoản tiền tiêu vặt, ăn sáng của con. Anh chị cũng ra mệnh lệnh: Từ nay, tất cả các khoản như đóng học phí, mua sách vở, đồ dùng học tập, thậm chí cả tiền gửi xe ở trường sẽ do anh chị mang đến tận nơi đóng hay đi kèm con để mua chứ không cho cháu cầm như trước.
Hiệu quả chưa thấy, cậu con trai anh chị tỏ ra bất mãn, chẳng nói chẳng rằng với bố mẹ và tiếp tục chơi game nhiều hơn, bằng tiền ở đâu ra anh chị cũng không biết.
Theo bà Đặng Thị Lệ Thủy, đây là một kiểu phạt phản tác dụng bởi có thể đẩy trẻ vào tình thế sẽ tìm các cách xoay tiền, trong đó có thể là chơi theo bạn xấu hay ăn cắp. Theo bà, với trẻ lớn, nhất là khi các con ở tuổi vị thành niên, bố mẹ nên hướng dẫn trẻ hiểu giá trị và cách quản lý đồng tiền, thay vì coi đó là phương tiện trừng phạt.
Đánh con
Không ít phụ huynh, dù không muốn dùng hình phạt này nhưng nhiều khi mất bình tĩnh, hay cảm thấy bất lực vẫn áp dụng.

Theo nhà giáo dục, trẻ càng lớn lòng tự trọng càng cao. Việc làm này khiến trẻ cảm thấy bị tổn thương, xúc phạm, đồng thời khiến hố sâu ngăn cách giữa bố mẹ và con cái không bao giờ xóa được. Một số trẻ khác thì trở nên lỳ lợm, vô cảm, thậm chí có khuynh hướng bạo lực sau một thời gian chịu những trận đòn từ cha mẹ.
"Hãy tìm hiểu nguyên nhân, lắng nghe con và tìm những cách hợp lý để trẻ hiểu hành vi nào là chấp nhận được hay không. Hãy luôn là một người bạn của con - một người bạn lớn, đáng kính, đáng tin cậy chứ không phải theo kiểu bạn bè đồng vai phải lứa", bà Thủy chia sẻ.
Bêu riếu trẻ trước mặt người khác
Mỗi khi có cô, bác đến chơi, chị Hòa lại kể xấu cậu con trai "Thằng này học dốt lắm, lại còn lười nữa". Chị nói với chuyên gia: "Nói thế cho nó biết xấu hổ mà thay đổi chứ lớn rồi mà cứ trơ ra, chán lắm".
Bà Đặng Thị Lệ Thủy cho biết, đây là một sai lầm mà rất nhiều vị phụ huynh mắc. Các ông bố bà mẹ quên rằng không ai thích bị bêu xấu trước mặt nhiều người, kể cả chính họ. Với trẻ, điều này vừa làm tổn thương lòng tự trọng của chúng, vừa khiến chúng cảm thấy không kính trọng, nể phục bố mẹ. Đừng bao giờ lấy những khuyết điểm của trẻ nói trước mặt người khác, kể cả những người thân trong gia đình. Hãy nhẹ nhàng trò chuyện góp ý riêng với trẻ và cùng con tìm cách khắc phục.
Cấm đoán những thứ bố mẹ cho là xấu
Phát hiện con thường xuyên chát chit và có lần còn xem phim sex trên mạng, anh Xuyên liền mắng té tát một trận, sau đó, cắt luôn internet, cấm con không được "làm những việc tầm bậy" nữa. Anh thấy con chẳng tỏ vẻ phản đối gì thì yên tâm cho rằng cháu đã biết sai mà không hay rằng, sau đó, nó thường xuyên nghỉ học ra quán net gần cổng trường chat, xem phim...


Theo nhà giáo dục, đây là một hình phạt khá "buồn cười" mà các vị phụ huynh khi bất lực hay dùng tới. Bà cho rằng đáng lẽ ra cần giúp trẻ nhận thức, định hướng được cái gì là nên, không nên và nhẹ nhàng giải thích tại sao, hay chia sẻ với con trải nghiệm bản thân về những điều đó thì bố mẹ lại ngay lập tức bật đèn đỏ ngăn con lại. Họ không hiểu rằng cấm đoán chỉ xây một bức tường ngăn cách với con và tạo điều kiện để con nói dối.

Ngồi đúng tư thế khi sử dụng máy tính


Ngày nay hầu như nhà nào cũng có máy tính, và con trẻ cũng được tiếp xúc với máy tính từ rất sớm. Chúng ta không thể ngăn con em mình sử sụng máy tính, vì thế, hãy luyện cho chúng tư thế ngồi sử dụng máy tính sao cho không hại mắt và không ảnh hưởng đến vóc dáng nhé!

Máy tính mang lại khá nhiều tác hại cho con người.
Ngồi máy tính nhiều làm giảm thị lực (83%), tổn hại khớp xương, đau lưng, đau vai (51,1%), đau đầu (56,1%) và chán ăn (54,4%).
Một căn bệnh thường gặp ở những người sử dụng máy vi tính là Hội chứng ống cổ tay (CTS – Carpal tunnel sudrome). Ban đầu, người bệnh sẽ có cảm giác tê, kiến bò ở tay, khu vực chi phối của thần kinh giữa (ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa và một phần ngón áp út). Khi bệnh tiến triển về lâu, người bệnh sẽ cảm giác nóng cháy, chuột rút hoặc yếu bàn tay, thỉnh thoảng sẽ đau ở cẳng tay. Bệnh mãn tính có thể gây teo cơ lòng bàn tay.
Tuy căn bệnh này không quá đe dọa đến cuộc sống, nhưng để chữa trị thì cũng tùy mức nặng nhẹ, có thể nghỉ ngơi, bất động cổ tay, nẹp cổ tay, và nặng hơn nữa có thể phải nhờ tới biện pháp phẫu thuật.
Vì vậy, bạn phải biết cách ngồi và sử dụng máy vi tính như thế nào cho đúng. Những động tác sai khi điều khiển chuột, gõ bàn phím, ngồi, là nguyên nhân gây ra hội chúng CTS. Sống khỏe cùng FV sẽ chia sẻ với các bạn những chỉ dẫn để tránh căn bệnh này một cách tốt nhất.

Cách ngồi:
Cách ngồi đúng :



Bàn đặt máy vi tính được chia làm 03 vùng

Vùng 1: Khoảng cách từ màn hình đến người sử dụng (~ 60 cm +)
Vùng 2: Khoảng cách từ màn hình đến bàn phím (~ 20 – 50 cm)
Vùng 3: Khoảng cách từ chuột và bàn phím đến người sử dụng (~ 25 cm)

12 mẹo vặt giúp bạn làm việc được lâu với máy vi tính.


1.    Dùng ghế ngồi tốt, lưng ghế cơ động và ngồi tựa lưng vào đó.
2.    Đỉnh của màn hình cao 5-8 cm trên tầm mắt.
3.    Không để ánh sáng chói trên màn hình, sử dụng một kính lọc chống chói.
4.    Ngồi cách xa màn hình một sải tay.
5.    Bàn chân đặt trên nền nhà hay chỗ để chân chắc chắn.
6.    Sử dụng một dụng cụ giữ tài liệu, tốt nhất là ngang tầm màn hình máy vi tính.
7.    Cổ tay nằm ngang và thẳng với cẳng tay để sử dụng bàn phím hoặc con chuột/thiết bị nhập dữ liệu.
8.    Cánh tay và khuỷu tay nới lỏng gần thân người.
9.    Đặt màn hình và bàn phím ở giữa trước mặt.
10.  Sử dụng khay đựng bàn phím nghiêng theo độ âm với bục để chuột ở phía trên hay  bục có thể điều chỉnh nghiêng xuống đặt cạnh ngay bàn phím.
11.  Dùng bề mặt làm việc chắc chắn và kệ đựng bàn phím chắc chắn.
12.  Nghỉ giải lao ngắn thường xuyên.

Cách gõ bàn phím :


Cách cầm chuột và điều khiển chuột :



Cha mẹ - những nhà giáo dục gương mẫu

Từ khi ra đời cho tới lúc tiếp xúc và vươn ra với thế giới, cha mẹ là người mà con tiếp xúc nhiều nhất, cũng ảnh hưởng nhiều nhất. Vì thế, bố mẹ chính là những nhà giáo dục trực tiếp cũng như gián tiếp quan trọng của con.

Từ một câu chuyện về Don Bosco

Trên đường đi dạo với các học sinh của mình, Don Bosco thường hay đặt ra những câu hỏi vừa để đùa vui vừa để tạo nên sự thân mật. Một lần nọ, Ngài hỏi một bạn nhỏ: "Điều gì lớn lao nhất mà con gặp được trên đời này?". Bạn trẻ trả lời không chút đắn đo: "Don Bosco".

Chúng ta hãy khoan bàn đến tính chất lịch sử của câu chuyện (vì thật khó mà viết hết những chuyện kể, đúng hơn là những kinh nghiệm lịch sử của những người trong cuộc - những người đã có cơ may chia sẻ cuộc sống với cha Bosco và đã gìn giữ nó trong ký ức cùng với những cảm xúc mạnh mẽ), nhưng hãy để ý đến tính chất sư phạm qua lời đối thoại hay qua câu trả lời của người bạn nhỏ với Don Bosco. Bạn trẻ này cũng như nhiều bạn trẻ khác sống cùng thời đã thể hiện một sự kính trọng, tin tưởng vào người đã giáo dục họ. Don Bosco đã có một chổ đứng quan trọng trong cuộc đời các bạn trẻ. Đối với họ, được gặp gỡ ngài là điều may mắn nhất trên đời, và là niềm hạnh phúc lớn lao vì đã tìm được một người bạn, người thầy, người cha.

Điều gì lớn lao nhất mà con gặp được hôm nay?


Trong thời buổi hiện tại, nhiều bạn trẻ đang đi tìm những mẫu gương cho đời họ nơi đây nơi đó không chừng: Có thể là những ngôi sao sân khấu, thể dục thể thao, có thể là những "thần tượng" âm nhạc... Tuy "thần tượng" lắm khi làm cho các bạn trẻ "điên lên", nhưng nhiều lúc chính các "ngôi sao" ấy làm họ thất vọng vì những chuyện "xi can dan" (scandal) không đâu vào đâu cả. Thật khó mà nói ai sẽ trở thành "người lớn lao" hay trở thành "chuyện quan trọng" mà các bạn trẻ gặp trong đời họ, vì hoặc là họ có quá nhiều hoặc là "tìm không ra" giữa bộn bề vàng thau lẫn lộn.
Qua một cuộc điều tra nhỏ mà bản thân chúng tôi thực hiện cách đây một năm với các bạn trẻ tuổi từ 14 đến 24, có một điều khác đáng làm chúng ta phải quan tâm. Đây là một trong những câu hỏi dành cho họ: "Trong khi gặp khó khăn, bạn đặt niềm tin tưởng vào ai?". Trả lời cho câu hỏi trên cùng với việc sắp theo chọn lựa ưu tiên (từ 1-5) với các đối tượng sau: cha mẹ, thầy cô, bạn bè, Thượng đế, những người khác, phần đông các bạn trẻ trả lời: cha mẹ (đối tượng ưu tiên hàng đầu và được chọn lựa nhiều nhất, chiếm 915/1500 phiếu). Đây chỉ là kết quả thăm dò cùng một vài con số thống kê nhỏ, nhưng câu trả lời của các bạn trẻ lại cho chúng ta một suy nghĩ: Với họ, cha mẹ vẫn luôn là người được tin yêu và luôn có một chỗ đứng quan trọng trong đời mình.
Một cách tự nhiên, vì người trẻ vẫn còn ở dạng "bị lệ thuộc" nhiều mặt vào gia đình, nên chuyện "gắn kết với cha mẹ", "sống chết với cha mẹ", "ba mẹ là số một trong đời con" ... là bình thường. Mặt khác, ngoài cha mẹ ra, còn có bạn bè và thầy cô - hai dạng đối tượng gắn liền với đời sống người trẻ theo lứa tuổi với những đặc trưng tâm lý của tuổi vào đời, với việc hội nhập xã hội,... (Ví dụ theo thống kê kể trên so với các đối tượng còn lại tính theo thứ tự ưu tiên, bạn bè - đối tượng được xếp thứ 2, được chọn với 484/1500 phiếu; thầy cô - xếp thứ 3 với số phiếu 535/1500...). Những thành phần khác trong xã hội chưa có vai trò đáng kể hay quan trọng, nên với bạn trẻ, việc đặt niềm tin vào đó ở mức độ "rất ít" là chuyện dễ hiểu. (Ngay cả Thượng đế cũng "bị" xếp vào vị trí thứ 6 với số phiếu 481/1500). Và như thế "điều lớn lao" đối với nhiều bạn trẻ dù sao đi nữa vẫn là cha mẹ, chỗ dựa vững chắc nhất.

Cha mẹ - những khó khăn để trở thành "điểm tựa"

Về phía cha mẹ, qua những cuộc trao đổi từ nhiều phía, người ta bắt đầu hé lộ những ưu tư, đúng hơn, phải nói đến những vấn nạn trong việc giáo dục con cái mình. Có hai điều xem ra nổi bật hơn cả.
Thứ nhất, làm sao "cập nhật" hay bắt kịp ngôn ngữ "trẻ" của thời hiện đại, của chat, Twitter , Facebook, internet, SMS, điện thoại di động,... để có thể đồng hành với con cái và để có thể hướng dẫn, chỉ dạy những khi cần thiết hay ngăn ngừa những nguy cơ xấu có thể đến từ các phương tiện truyền thông văn minh, hiện đại này. Thật ra chẳng ai tài giỏi để có thể chạy theo hết đời máy này đến mốt điện thoại kia; hoặc phải "đầu tắt mặt tối" vì mưu sinh thì làm gì có thời gian mà "cập nhật" hoặc "nghiên cứu". Nhiều bậc phụ huynh đã cố gắng học hỏi hoặc tham khảo ý kiến của các nhà chuyên môn để có cách thích ứng. Nhưng đôi khi họ quá bận tâm vì những chuyện có tính "kỹ thuật". Có lẽ cần lưu tâm hơn một chút để dạy cho con cái "tiêu chuẩn" khi sử dụng của cải vật chất, cách thức thăng tiến nhờ vào việc học hỏi từ những gì là có giá trị và đáng tin cậy, nhờ vào kinh nghiệm và gương sáng của chính bản thân cha mẹ hơn là việc chạy theo kiểu hợp thời - "người sao ta vậy" là "thành công" - như nhiều người vẫn tin tưởng. Ai có thể phủ nhận rằng: một chiếc xe honda ôm của người cha gương mẫu và chân chính, một đôi quang gánh đơn sơ của bà mẹ tần tảo không thể làm điểm tựa làm cho những đứa con nên khôn ngoan và đạo đức? Nhiều khi vì người ta quá tin vào sức mạnh của đồng tiền và vật chất mà đánh mất chính điểm tựa cần thiết phải có là tình yêu thương, sự quan tâm và những bước đồng hành hằng ngày với con cái.
Thứ hai, làm sao để "làm gương sáng" cho con cái. Thật khó trong thời buổi mà gia đình chịu một áp lực khá nặng trong bối cảnh xã hội có nhiều dấu hiệu suy thoái về đạo đức. Nhiều khi với các bạn trẻ, khó khăn của họ ở chổ là: điều cha mẹ dạy trong gia đình không "hợp" với những gì người ta sống ngoài xã hội. Nhiều bạn trẻ cảm thấy "bối rối" khi phải chọn lựa giữa điều chân thật và giả dối được bày biện gần nhau và có thể tìm thấy nhan nhản giữa đời thường. Trong khi đó, họ đã được cha mẹ dạy cho từ tấm bé những điều cao đẹp về tình người, lòng trung thực, sự tôn trọng người khác... Còn hơn thế nữa, các bậc phụ huynh cảm thấy áy náy về trách nhiệm giáo dục, vì xem ra họ bất lực trước những đổi thay của "chân lý thời hiện đại và tự do". Lắm lúc, họ có thể bị xem là "khó tính"; hoặc tệ hại hơn, nhiều khi người ta dạy dỗ con cái những điều rất hay và lý tưởng lại là điều mình cảm thấy khó thực thi nhất. "Lời nói gió bay", việc giáo dục không đi kèm theo gương sáng hay chứng tá sống động chẳng đem lại hoa trái gì. Và kết quả là "thượng bất chính, hạ tắc loạn".

Để kết...

Trở lại với câu chuyện cuộc đời của Don Bosco, nhà giáo dục của người trẻ, chúng ta có thể nghe thêm những câu nói của Ngài: "Giáo dục là chuyện của trái tim". "Không có sự cảm thông, không thể có lòng tin tưởng. Không có lòng tin tưởng thì đừng nói đến chuyện giáo dục". Việc đồng hành với con cái là chuyện trách nhiệm của cha mẹ. Tuy vậy sống cho   con cái không chỉ dừng lại ở trách nhiệm mà còn ở tình yêu thương nữa.
Người ta vẫn hay nói "Cha mẹ sinh con, Trời sinh tính". Giữa những thử thách của cuộc đời hiện nay, phó thác mọi số phận cho "Trời sinh tính" chẳng phải là một giải pháp có tính nhân bản. Ngược lại, nếu quá chăm chú vào việc lo cho cái ăn cái mặc hoặc quá đề cao vật chất mà bỏ qua những giá trị tinh thần khác trong khi giáo dục, ta có thể làm hư hỏng cả một thế hệ và "đánh mất cả nhân tính".
Còn hơn thế, với những bậc làm cha mẹ là Kitô hữu, họ cần phải biết học cách thức bày tỏ một chút tình yêu thương và trở nên chổ dựa cho con cái. Họ phải là dấu chỉ biểu lộ tình yêu của Đấng Tốt lành là Cha ngự trên trời, là dấu chỉ của sự lo lắng và chăm sóc trong yêu thương. Lời mời gọi đó của Tin mừng vẫn còn vang vọng: "Ai trong anh em là một người cha, mà khi con xin cá, lại lấy rắn thay vì cá mà cho nó? Hoặc nó xin trứng, mà lại cho nó con bọ cạp? Vậy nếu anh em là những kẻ xấu, mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha trên trời, Người sẽ ban Thánh Thần cho những kẻ xin Người"