Tìm kiếm Blog này

BÀI ĐĂNG HAY

Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2015

Học sinh hào hứng với giờ học ngoại khóa về lễ hội


Học sinh hào hứng với giờ học ngoại khóa về lễ hội


Vài năm trở lại đây, bắt đầu từ các trung tâm ngoại ngữ quốc tế, các lễ hội phương Tây được tổ chức như một hình thức giúp trẻ em có điều kiện giao lưu với văn hoá thế giới.

Dần dần, các trường phổ thông, các nhóm phụ huynh hướng ngoại cũng tổ chức và những lễ hội như Giáng Sinh, Halloween, Cá Tháng Tư, Ngày của Mẹ… trở nên quen thuộc với các em nhỏ Việt Nam. Không chỉ được vui chơi, ăn mặc giống như các bạn nhỏ phương Tây, trẻ em Việt Nam còn dần hiểu được ý nghĩa và phong tục của các lễ hội này, gần gũi không kém gì Trung Thu hay Tết Thiếu Nhi của Việt Nam.



Trẻ em trường Tiểu học Song ngữ Brendon, Trung Hoà Nhân Chính, Hà Nội vui chơi trong ngày lễ Phục sinh.

Tuy nhiên, Lễ Phục sinh dường như còn mới mẻ ở Việt Nam dù đó là một dịp lễ lớn ở các nước phương Tây. Cũng như Lễ Giáng sinh (khởi điểm bắt đầu từ đạo Thiên Chúa Giáo, là ngày Chúa Giê Su ra đời, dần dần trở thành ngày lễ chính thức ở các quốc gia phương Tây), Lễ Phục sinh được coi là ngày Chúa Giê Su sống lại và người dân các nước Âu – Mỹ - Úc thường được nghỉ dài ngày trong dịp này.

Các em nhỏ được chơi các trò chơi, ghép tranh trong lễ Phục sinh.

Họ cùng nhau tổ chức các bữa tiệc có gà tây quay và biểu tượng không thể thiếu là trứng và thỏ. Trứng biểu trưng cho mầm sống, sinh sôi, nảy nở, chú thỏ trắng lại mang trong mình ý nghĩa của sự sinh đẻ, an lành, sung túc. Vì vậy, trong Lễ Phục Sinh, hai linh vật này luôn được sử dụng để trang trí, trưng bày đẹp mắt, cũng như để tạo các trò chơi truyền thống như lăn trứng, săn trứng, chuyền trứng, tô trứng, vẽ thỏ…

......trò chơi vẽ trứng.

Lễ Phục sinh không rơi vào một ngày cố định, mà được chọn là ngày Chủ Nhật đầu tiên của tháng Tư hàng năm. Năm nay, lần đầu tiên ở Hà Nội, một trường phổ thông đã tổ chức Lễ hội Phục sinh cho học sinh với mong muốn cho học sinh tiếp cận được nhiều nền văn hoá trên thế giới.

..và rất nhiều trò chơi khác.

Theo chia sẻ của ông Hoàng Tùng, Giám Đốc Điều Hành của trường Tiểu học Song ngữ Brendon, học sinh cần được trải nghiệm các hoạt động ngoại khoá nhiều như ngồi học các môn học chính, bởi trẻ em ở lứa tuổi tiểu học cần được giới thiệu, khám phá, tìm hiểu càng nhiều bộ môn, càng nhiều lĩnh vực càng tốt.

Các em tỏ ra rất là vui vẻ, hào hứng với các trò chơi.

Lễ Hội Phục sinh của Brendon được tổ chức như một buổi dã ngoại tại không gian ngoài trời nhiều cây xanh của EcoPark. Thông qua các trò chơi, các em hiểu về Lễ Phục sinh một cách nhẹ nhàng, dễ dàng và nhớ lâu. Ngoài ra, các em còn được chia nhóm thành các đội chơi có các tên Tiếng Anh như bunny, easter eggs, chicken, cookies, spring, popcorn, chocolate… vừa giúp các em biết về các khái niệm của Lễ Phục sinh, vừa truyền cảm hứng cho các em yêu thích môn học Tiếng Anh.



Sưu tầm

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

Bài thuyết trình chấn động của nữ thực tập sinh nổi tiếng


Bài thuyết trình chấn động của nữ thực tập sinh nổi tiếng



"Chế giễu công khai là một môn thể thao đổ máu cần phải dừng lại.Hãy bình luận bằng những ngôn từ tích cực, tiếp nhận tin tức và click chuột bằng sự bao dung, bởi chúng ta đã gieo những hạt giống của sự xấu hổ và sự tổn thương trên mảnh đất văn hóa của mình, cả ở thế giới thật và ảo".


Sau hàng chục năm im lặng, cô thực tập sinh Nhà Trắng Monica Lewinsky nổi tiếng vì đã có mối quan hệ không mấy hay ho với cựu Tổng thống Bill Clinton đã trở lại, với bài thuyết trình “Cái giá của nỗi nhục nhã” mang nhiều giá trị nhân văn. Dưới đây là lược dịch bài thuyết trình của cô.





Monica Lewinsky hiện đã là một phụ nữ 41 tuổi


Ở tuổi 41, tôi đã từ chối chàng trai 27

Các bạn đang nhìn thấy một phụ nữ đã im lặng trước công luận trong một thập kỷ qua.

Cách đây vài tháng, tôi đã có buổi nói chuyện lớn đầu tiên tại hội nghịForbes 30 Under 30 (30 nhà lãnh đạo xuất sắc dưới 30 tuổi do Forbes bầu chọn).1.500 con người xuất sắc, tất cả đều dưới 30 tuổi. Điều đó có nghĩa là, vào năm 1998, người nhiều tuổi nhất trong số họ mới chỉ 14, còn người trẻ nhất mới 4 tuổi.

Vào cái đêm tôi có bài thuyết trình, một điều ngạc nhiên đã xảy ra. Ở tuổi 41, một chàng trai 27 tuổi "tấn công" tôi. Cậu ấy quyến rũ và tôi đã rất tự hào về mình, nhưng tôi từ chối. Các bạn có biết lý do cậu ấy không thành công không? Là vì cậu ấy có thể làm tôi cảm thấy mình đang ở cái tuổi 22 một lần nữa (cười lớn) (vỗ tay).

Sau đó, tôi nhận ra rằng, tôi có thể là người duy nhất đã qua tuổi 40 mà lại đi từ chối một chàng trai 22 (cười lớn) (vỗ tay).

Ở tuổi 22, tôi phải lòng ông chủ của mình và lãnh những hậu quả nghiêm trọng.



“Chúng ta hay nói nhiều về quyền tự do ngôn luận, nhưng chúng ta cần nói nhiều hơn về trách nhiệm của chúng ta với tự do ngôn luận”.


Nhưng liệu có ai trong số các bạn ngồi đây không phạm sai lầm hay làm gì đó phải hối tiếc ở tuổi 22?

Vâng. Đó chính là điều mà tôi đã suy nghĩ. Giống như tôi, ở tuổi 22, một vài người trong số các bạn có thể có những hướng đi sai và yêu sai người, thậm chí có thể là ông chủ của bạn. Mặc dù, không giống như tôi, ông chủ của bạn có thể không phải là Tổng thống Mỹ. Tất nhiên, cuộc đời thì đầy những bất ngờ.

Không một ngày nào tôi không nhớ tới sai lầm của mình, và tôi thực sự hối tiếc về điều đó.

Chuyện xảy ra đã 17 năm và ngày đó nó không được đặt tên. Ngày nay, chúng ta gọi đó là ức hiếp trong thế giới ảo và quấy rối trực tuyến.

Hôm nay, tôi muốn chia sẻ một số trải nghiệm của mình, trải nghiệm đã giúp tôi hình thành sự quan sát có văn hóa, có thể giúp những người khác bớt đau khổ.



Hãy để tôi vẽ lại bức tranh...



Năm 1998, tôi mất hết danh dự và nhân phẩm; mất gần như mọi thứ, tôi mất cả cuộc sống của mình.

Đó là tháng 9/1998. Tôi đang ngồi trong một căn phòng không có cửa sổ của Văn phòng Luật sư, bên dưới là những ánh đèn huỳnh quang.

Tôi đang nghe giọng nói của mình, giọng nói trong những cuộc gọi bị ghi âm lén do một người mà tôi coi là bạn thực hiện. Suốt 8 tháng, nội dung bí mật của những tấm băng này treo trên đầu tôi giống như Thanh Gươm của Damocles.

Sợ hãi và xấu hổ, tôi lắng nghe, lắng nghe chính mình thú nhận tình yêu với Tổng thống, và tất nhiên trái tim tôi vỡ vụn khi nghe những câu nói lúc thì thỏ thẻ, lúc thì thô tục, lúc thì tàn nhẫn, thô kệch mà chính mình cũng không nhận ra.

Một vài ngày sau, báo cáo của công tố viên Kenneth Starr được trình cho Quốc hội, gồm tất cả đoạn băng, phụ đề… Chỉ cần đọc phụ đề thôi đã là quá kinh khủng rồi, nhưng vài tuần sau đó, tất cả những đoạn ghi âm được phát trên truyền hình. Một sự sỉ nhục công khai. Tôi gần như không thể chịu nổi.

Truyền thông xã hội ra đời, hậu quả còn kinh khủng hơn


12 năm trôi qua cho tới năm 2010, truyền thông xã hội ra đời. Với những trường hợp giống như tôi, hậu quả còn kinh khủng hơn nhiều.

Trong một cuộc nói chuyện qua điện thoại với mẹ vào tháng 9/2010, chúng tôi nói với nhau về trường hợp của sinh viên năm nhất ĐH Rutger tên là Tyler Clementi.

Chàng trai Tyler sáng tạo, nhạy cảm, ngọt ngào bị bạn cùng phòng bí mật quay đoạn phim cậu đang thân mật với một người đàn ông khác. Khi thế giới mạng biết đến sự việc này, họ đã giễu cợt và sỉ nhục cậu bé. Một vài ngày sau, Tyler tự tử ở cầu George Washington. Cậu bé mới 18 tuổi.

Mẹ tôi đã so sánh bản thân bà với những gì đã xảy ra với Tyler và gia đình cậu.

Bà đã đau khổ theo cách mà tôi cũng không thể hiểu được, nhưng sau đó tôi mới nhận ra rằng bà đã nhớ về năm 1998, nhớ về thời gian mà bà từng phải ngồi bên giường tôi mỗi đêm, nhớ về lúc mà bà bắt tôi phải mở cửa phòng tắm, nhớ về thời gian mà cả bố mẹ đều sợ rằng tôi có thể bị làm nhục đến chết theo nghĩa đen.

Hàng triệu người có thể đâm vào tim bạn bằng những lời lẽ của họ

Ngày nay, có quá nhiều phụ huynh chỉ biết con mình đang bị sỉ nhục, đang phải chịu đựng sự ức hiếp khi đã quá muộn.

Hàng ngày, người ta online, đặc biệt là những người trẻ - những người chưa được trang bị để đối phó với điều này, và vì thế họ bị lạm dụng, bị làm tổn thương đến mức không thể tưởng tượng có thể sống tiếp tới ngày hôm sau nữa hay không, và một số thảm kịch đã xảy ra. Nó không còn ở trong thế giới ảo nữa.

ChildLine – một tổ chức phi lợi nhuận của Anh chuyên giải quyết những vấn đề của người trẻ đã đưa ra một thống kê đáng kinh ngạc vào năm ngoái: từ năm 2012 tới 2013, các cuộc gọi và email yêu cầu được giúp đỡ liên quan tới xúc phạm trong thế giới ảo tăng tới 87%.


'Điều khiến tôi hoảng hốt là một nghiên cứu khác vào năm ngoái chỉ ra rằng sự sỉ nhục mang lại cảm giác mạnh hơn cả hạnh phúc và tức giận"


Một phân tích tổng hợp cho thấy, lần đầu tiên tỷ lệ tự tử vì bị sỉ nhục trên mạng nhiều hơn đáng kể so với bị ức hiếp trực tiếp. Và điều khiến tôi hoảng hốt là một nghiên cứu khác vào năm ngoái chỉ ra rằng sự sỉ nhục mang lại cảm giác mạnh hơn cả hạnh phúc và tức giận.

Xử sự tàn ác với người khác thì không có gì là mới, nhưng với sự giúp đỡ của công nghệ, của thế giới ảo, sự sỉ nhục ấy được khuếch đại và còn lưu lại mãi mãi.

Nếu như sự xấu hổ ở thế giới thực chỉ trong phạm vi gia đình, làng xóm, trường học hay cộng đồng xung quanh, thì ở thế giới ảo, hàng triệu người có thể đâm vào tim bạn bằng những lời lẽ của họ.

Trong 2 thập kỷ qua, chúng ta đã gieo những hạt giống của sự xấu hổ và sự tổn thương trên mảnh đất văn hóa của chúng ta, cả ở thế giới thật và ảo.

Những trang lá cải, paparazzi, những chương trình truyền hình thực tế, chính trị, các hãng tin và đôi khi là hacker, tất cả đều đang gieo hạt xấu hổ.



Hiện tại, Monica Lewinsky là một nhà hoạt động xã hội. Cô ủng hộ việc có một môi trường truyền thông xã hội an toàn hơn và bao dung hơn, đúc rút từ những trải nghiệm của chính cô trong “cơn lốc truyền thông” năm 1998.


Thế nhưng, trong nền văn hóa sỉ nhục này, làm người khác tổn thương được trả giá. Cái giá này không đo được những gì mà các nạn nhân như Tyler và quá nhiều người, đặc biệt là phụ nữ, người dân tộc thiểu số, các thành viên trong cộng đồng người đồng tính phải gánh chịu.

Nhưng nó lại đo được lợi nhuận của những người săn tìm. Họ kiếm tiền bằng những click chuột. Càng nhiều hổ thẹn thì càng nhiều click chuột. Càng nhiều click thì càng nhiều tiền quảng cáo. Chúng ta đang ở trong một vòng tròn nguy hiểm. Chúng ta click vào những loại tin lá cải càng nhiều thì chúng ta gây nguy hiểm cho cuộc sống của đồng loại mình càng lớn.

"Môn thể thao đổ máu cần dừng lại"

Thay đổi hành vi bắt đầu bằng việc củng cố niềm tin. Chúng ta đã thấy điều đó đúng với phân biệt chủng tộc, ám ảnh với người đồng tính và rất nhiều thành kiến khác, bây giờ và trong quá khứ. Khi chúng ta thay đổi niềm tin về hôn nhân cùng giới, nhiều người được sống bình đẳng hơn. Khi chúng ta bắt đầu coi trọng sự bền vững, nhiều người đã bắt đầu tái chế rác thải.


"Chế giễu công khai là một môn thể thao đổ máu cần phải dừng lại"


Vì thế, khi văn hóa sỉ nhục bắt đầu lan rộng, cái mà chúng ta cần là một cuộc cách mạng văn hóa. Chế giễu công khai là một môn thể thao đổ máu cần phải dừng lại. Đã đến lúc cần một sự can thiệp với Internet và với nền văn hóa của chúng ta.

Tôi đã từng trải qua những ngày tháng tăm tối và sống được đến ngày hôm nay là nhờ sự bao dung và đồng cảm từ gia đình, bạn bè, các chuyên gia và thậm chí là từ những người lạ.

Thậm chí sự đồng cảm từ một người thôi cũng có thể tạo nên sự thay đổi.

Lý thuyết về sự ảnh hưởng thiểu số của nhà tâm lý xã hội Serge Moscovici đã nói rằng, thậm chí chỉ số ít nhưng nếu kiên định cũng có thể tạo sự thay đổi.

Trong thế giới ảo, chúng ta có thể tập trung vào sự ảnh hưởng thiểu số bằng cách trở thành người tiên phong.


Trở thành người tiên phong có nghĩa là thay vì làm người đứng ngoài thờ ơ, chúng ta có thể viết một lời bình luận tích cực cho ai đó hoặc báo cáo về một trường hợp bị sỉ nhục.


Trở thành người tiên phong có nghĩa là thay vì làm người đứng ngoài thờ ơ, chúng ta có thể viết một lời bình luận tích cực cho ai đó hoặc báo cáo về một trường hợp bị sỉ nhục.

Hãy tin tôi đi, những bình luận bao dung có thể giúp giảm đi những tiêu cực.

Chúng ta cũng có thể chống lại thứ văn hóa này bằng cách ủng hộ các tổ chức chuyên giải quyết những vấn đề này như Hội Tyler Clementi (Tyler Clementi Foundation) ở Mỹ. Ở Anh thì có Hội chống ức hiếp (Anti-Bullying Pro). Ở Úc có Dự án Rockit (Project Rockit).

Hãy "còm" bằng ngôn từ tích cực, thái độ bao dung

Chúng ta hay nói nhiều về quyền tự do ngôn luận, nhưng chúng ta cần nói nhiều hơn về trách nhiệm của chúng ta với tự do ngôn luận.

Tất cả chúng ta đều muốn được lắng nghe, nhưng hãy nhìn nhận sự khác nhau giữa nói có mục đích và nói để được chú ý. Bao dung giúp thế giới trở thành một nơi tốt đẹp hơn và an toàn hơn.


Chúng ta cần giao tiếp trên thế giới ảo bằng sự bao dung, tiếp cận tin tức bằng sự bao dung và click chuột bằng sự bao dung.


Chúng ta cần giao tiếp trên thế giới ảo bằng sự bao dung, tiếp cận tin tức bằng sự bao dung và click chuột bằng sự bao dung.

Trong 9 tháng qua, câu hỏi mà tôi được hỏi nhiều nhất là tại sao. Tại sao lại là bây giờ? Tại sao tôi lại quyết định thò cổ lên trên bức tường đã bao bọc xung quanh? Chẳng có gì liên quan tới chính trị.

Câu trả lời trước hết là bởi vì đã đến lúc phải chấm dứt việc nhón chân rón rén với quá khứ của tôi, đã đến lúc ngừng sống một cuộc đời nhục nhã, đã đến lúc tôi phải lấy lại câu chuyện đời mình.

Không phải chỉ để cứu bản thân tôi. Bất cứ ai đang bị tổn thương và bị sỉ nhục trước công luận cần biết một điều: Bạn có thể vượt qua, có thể không ít đau đớn, không nhanh chóng hay dễ dàng, nhưng bạn có thể đặt một cái kết khác cho câu chuyện của mình. Hãy bao dung với chính mình. Tất cả chúng ta đều xứng đáng được bao dung để sống ảo và sống thật trong một thế giới từ bi hơn.

Cảm ơn vì đã lắng nghe tôi.

Sưu tầm

Bộ trưởng gặp chàng trai chế tạo thiết bị bay


Bộ trưởng gặp chàng trai chế tạo thiết bị bay


Chiều 3/4, Bộ trưởng Bộ Khoa họcCông nghệ Nguyễn Quân cùng nhiều chuyên gia hàng đầu về hàng không vũ trụ gặp đã có buổi gặp Phạm Gia Vinh, 32 tuổi người thiết kế, chế tạo thành công thiết bị bay cao 23km.

Phạm Gia Vinh (32 tuổi), sinh viên ngành Điện, Điện tử công nghiệp – Điều khiển tự động một trường đại học ở Pháp, nay là giám đốc Cty Cổ phần Nghiên cứu & Phát triển Đông Giang Việt Nam, chủ nhiệm CLB máy bay mô hình phía Bắc.

Thiết bị bay tầng bình lưu 23km đã gây tiếng vang trong giới khoa học công nghệ. 




Phạm Gia Vinh bên cạnh sản phẩm có trần bay 23 km do anh nghiên cứu, chế tạo. (Ảnh: NVCC)


Nắm được thông tin, theo Gia Vinh lãnh đạo Bộ KHCN đã trực tiếp liên hệ và có buổi gặp gỡ với anh.

Gia Vinh cho biết trong buổi gặp gỡ các nhà khoa học hàng đầu về hàng không vũ trụ đã có những câu hỏi, chia sẻ thẳng thắn đối với anh và nhóm bạn trẻ thực hiện thiết bị bay này.

GS.TSKH Nguyễn Đức Cương, Chủ tịch Hội Hàng không – Vũ trụ Việt Nam cho rằng cái mới của thiết bị bay do công ty Đông Giang chế tạo là khoang đổ bộ có khả năng thu hồi chính xác. Tuy nhiên, đây là sản phẩm đặt hàng của một Cty Singapore. Ông đặt câu hỏi việc sở hữu trí tuệ của thiết bị này như thế nào.

Gia Vinh cho biết, hợp đồng giữa Đông Giang và công ty của Singapore có nhiều điều khoản liên quan đến việc này. Công nghệ nền khinh khí cầu thì chung của thế giới. Phía Đông Giang chỉ đăng ký sở hữu trí tuệ với phần khoang đổ bộ do công ty thiết kế, chế tạo.

Tại thị trường Việt Nam, Đông Giang sẽ chịu trách nhiệm với sản phẩm này, ở thị trường khác thì chia sẻ quyền lợi. Tuy nhiên, bên Singapore không có khả năng triển khai công nghệ này vì diện tích nhỏ nên chúng cháu xác định sử dụng ở Việt Nam rất nhiều.



Đánh giá về thiết bị bay do Phạm Gia Vinh và Cty Đông Giang chế tạo, các chuyên gia đều cho rằng đây là một hướng đi tích cực, cần được hỗ trợ.

Trong chương trình phát triển vũ trụ 2016-2020 Việt Nam có xác định một số sản phẩm như vệ tinh nhỏ. Sản phẩm của Phạm Gia Vinh mở ra cơ hội để đưa các sản phẩm này lên vũ trụ thử nghiệm.

Tại buổi gặp, Gia Vinh cho biết Bộ trưởng Nguyễn Quân sẽ sẵn sàng hỗ trợ tối đa và hỏi về nhóm bạn có kiến nghị gì không.

Anh cho biết mong muốn của nhóm là mang công nghệ về trình diễn trong nước càng sớm càng tốt và mong Bộ KHCN có thể đứng ra chủ trì việc này. Nhóm đã tìm được hai địa điểm bay trình diễn ở Bình Dương, Biên Hòa.

Bộ trưởng Quân cho biết, đúng là hành lang pháp lý chưa đầy đủ nhưng có thể có một nghị định riêng để tạo điều kiện cho việc bay của nhóm. Bộ trưởng gợi ý thay vì mang về Việt Nam chỉ để thử nghiệm hãy gắn một công việc cụ thể như sắp vào mùa bão, đưa thiết bị lên để quan sát diễn biến, đường đi của bão xem sao.

Phạm Gia Vinh cho biết, sẽ tìm mục đích cụ thể cho lần bay sắp tới. Trao đổi thêm về việc này với VietNamNet, Gia Vinh cho bết hướng đi sắp tới của nhóm có thể sẽ đưa hệ thống camera độ phân giải cao, hệ thống thông tin liên lạc vệ tinh phục vụ cho việc chụp độ phủ xanh của nguồn rừng và chụp ảnh viễn thám.

Để có thể bay trình diễn, công ty của Gia Vinh sẽ làm việc với Bộ Quốc Phòng cùng Bộ KHCN để xin cơ chế cho việc này, hi vọng tháng 6/2015 thiết bị của nhóm sẽ được cất cánh bay tại Việt Nam.


Sưu tầm

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

Đã tìm ra quán quân cuộc thi English Champion 2015

Đã tìm ra quán quân cuộc thi English Champion 2015


Vòng chung kết English Champion 2015 đã diễn ra và những ngôi vị quán quân cao nhất của cuộc thi mùa thứ 3 đã có chủ.

Từ gần 16.000 thí sinh trên toàn quốc tham dự vòng 1, BTC đã lựa chọn ra 912 thí sinh có vào vòng 2 và 15 thí sinh xuất sắc nhất của cuộc thi đã có mặt tại Vòng chung kết.

Tại Vòng chung kết English Champion 2015 diễn ra ngày 5/4/2015, 15 thí sinh xuất sắc nhất Cuộc thi tiếng Anh English Champion 2015, đại diện cho ba miền Bắc – Trung - Nam đã hội tụ tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Đại diện top 3 mỗi khối đã bốc thăm để chọn một chủ đề thi chung cho cả khối. Các thí sinh đã tham gia phần thi thuyết trình và hùng biện. Phần thuyết trình có thời gian quy định không quá 5 phút, thí sinh sẽ bốc thăm lựa chọn một vị giám khảo cho phần ứng đáp với một câu hỏi.

Ông Lương Ngọc Toản, nguyên Thứ trưởng Bộ GD&ĐT, Phó Chủ tịch Trung ương Hội Khuyến học Việt Nam – đơn vị tổ chức English Champion 2015 đánh giá: "Vòng chung kết English Champion với hình thức thi hùng biện và thuyết trình, giúp thí sinh thể hiện được toàn diện không chỉ kiến thức, mà còn khả năng ứng biến, diễn đạt suy nghĩ một cách trôi chảy.

Đây đồng thời cũng là những tố chất cần thiết bên cạnh trình độ ngoại ngữ để một công dân trẻ tự tin nắm bắt những cơ hội trong tương lai của bản thân mình không chỉ tại Việt Nam mà còn vươn ra tầm quốc tế".

Trong khi một thí sinh thực hiện phần thi, hai thí sinh còn lại sẽ được đeo tai nghe có cài sẵn những bản nhạc êm dịu để không nghe thấy chủ đề của nhóm và phần trình bày của thí sinh trên sân khấu. Điều này đảm bảo tính công bằng và khách quan trong mỗi bài thi.

Ông Trương Minh Châu – Giám đốc đào tạo Ismart Education, Chủ tịch hội đồng chấm thi English Champion 2015 cho biết: “BGK sẽ không cho điểm cao ở các phần: Nội dung thông tin, sự chuẩn bị các đồ dùng, thiết bị hỗ trợ bài trình bày hay sự chau chuốt dựng slide… mà chúng tôi sẽ chấm điểm cao ở sự tự tin, kỹ năng thu hút trước đám đông, khả năng ứng biến, tư duy logic, cũng như khả năng sử dụng ngôn ngữ tiếng Anh điêu luyện.”

Đề thi khối tiểu học (lớp 4 và 5) tập trung nhấn mạnh vào nhận thức, nêu quan điểm về những sự vật hiện tượng xung quanh thế giới của các em học sinh. Nếu khối 4 là những chủ đề về cha mẹ, câu chuyện cổ tích,... thì khối 5 tập trung vào một hình tượng người nổi tiếng có ảnh hưởng tới các em.

Đề khối 6, 7, 8 tăng cấp dần cách nhìn nhận vấn đề của các em. Điều này được thể heienj trong việc hình thành và lập luận để bảo vệ quan điểm của mình.

Có thể kể đến các đề thi như so sánh về cuộc sống ở nông thôn và thành thị? Việc dành thật nhiều thời gian để học có tốt hay không? Hai mặt của việc sử dụng facebook...

Kết quả chung cuộc, các thí sinh đại diện cho khu vực miền Bắc đã xuất sắc dành 3/5 giải Nhất toàn quốc.



Giải nhất khối 4: Đào Khang Duy – Lớp 4B, Trường tiểu học Việt Nam-Singapore, Hà Nội.

Giải nhất khối 5: Dương Minh Khôi – Lớp 5A0, Trường Tiểu học Ngôi Sao, Hà Nội. 

Giải nhất khối 7: Cao Nguyễn Anh Huy – Lớp 7/11, Trường THCS Nguyễn Huệ, Đà Nẵng. 


Giải nhất khối 8: Bùi Linh Ngọc - Lớp 8C, Trường THCS Thực Nghiệm, Hà Nội. 




Giải nhất khối 6: Vũ Quỳnh Anh – Lớp 6A8, Trường THCS Trần Đại Nghĩa, TPHCM.

Sưu tầm

Nhiều học sinh giải nhì, ba quốc gia thi đại học không được 15 điểm

Nhiều học sinh giải nhì, ba quốc gia thi đại học không được 15 điểm


"Năm 2014, có 10 thí sinh đạt giải nhì, ba quốc gia nhưng thi không được nổi 15 điểm, như vậy là học quá tồi. Năm nay trường vẫn chỉ tuyển thí sinh đạt giải nhất môn Sinh", Hiệu trưởng Đại học Y Hà Nội nói.



PGS Nguyễn Đức Hinh, Hiệu trưởng ĐH Y Hà Nội cho biết, tiếp theo năm 2014, năm nay ĐH Y Hà Nội vẫn chỉ tuyển thẳng những thí sinh đạt giải nhất kỳ thi học sinh giỏi quốc gia môn Sinh vào hai ngành Y đa khoa và Răng hàm mặt. Các ngành còn lại của trường nhận tuyển thẳng cả giải nhất, nhì và ba.

Hội đồng khoa học đào tạo của trường đã đưa ra hai phương án dành cho các thí sinh đạt giải nhì, ba. "Phương án thứ nhất là các em dự thi và phải qua mức điểm sàn, nhưng sàn là bao nhiêu thì trường vẫn đang cân nhắc vì sàn 2014 là sàn đại học, còn năm nay là sàn để thí sinh đỗ tốt nghiệp. Phương án 2 là cộng thêm điểm cho các em giải nhì, ba, nhưng mức cộng bao nhiêu chúng tôi cũng chưa chốt. Giữa hai phương án thi Hội đồng khoa học đào tạo đang thiên về mức cộng thêm điểm", thầy Hinh cho hay.

Năm nay, ĐH Y Hà Nội cũng đã gửi công văn lên Bộ Giáo dục và Đào tạo đề nghị cho tuyển thẳng cả học sinh đạt giải nhất môn Toán, Hóa. PGS Hinh cho biết, những năm trước có rất nhiều học sinh, phụ huynh đến tận trường để nêu thắc mắc về việc tuyển thẳng, nhưng sau khi được giải thích họ đã đồng tình với nhà trường.

Người đứng đầu ĐH Y Hà Nội phân tích, có hai vấn đề cần quan tâm trong việc tuyển thẳng thí sinh đạt giải quốc gia. Thứ nhất là ai cũng kêu gọi các trường bảo đảm và nâng cao chất lượng đào tạo, thứ hai là quyền tự chủ của các trường đã được quy định trong Luật giáo dục.

ĐH Y Hà Nội có các ngành Y đa khoa, Răng hàm mặt, Y học dự phòng, Y học cổ truyền. Bốn chương trình này học 6 năm và ra trường được gọi là bác sĩ. Ngoài ra, còn có cử nhân kỹ thuật y học, y tế công cộng, dinh dưỡng, điều dưỡng. Bốn hệ này học 4 năm và ra trường là cử nhân. Như vậy ĐH Y Hà Nội có 8 hệ chứ không phải một mình Y đa khoa.


                  


Hiệu trưởng ĐH Y Hà Nội cho rằng tuyển sinh là phải công bằng, không thể nói rằng học sinh thi đạt giải nhì, ba môn Sinh thì vất vả hơn học sinh thi đại học được 27-28 điểm. Ảnh: HT.


Việc tuyển thẳng giới hạn chỉ áp dụng cho Y đa khoa và Răng hàm mặt, còn các ngành khác vẫn tuyển thẳng cả giải Nhì, Ba. Tuy nhiên, nhiều phụ huynh và học sinh chỉ muốn vào Y đa khoa, không quan tâm đến các ngành khác.

Năm ngoái, ngành Y đa khoa và Răng hàm mặt chỉ tuyển thẳng giải nhất, còn giải nhì và ba thí sinh phải dự thi và đạt điểm qua sàn (mỗi môn đạt 5 điểm). Tuy nhiên, 127 em đạt giải nhì và ba thì có 10 em thi không qua sàn, nghĩa là không được 5 điểm mỗi môn, bị trượt.

Thầy cho biết thêm, năm 2014, chỉ tiêu ngành Y đa khoa của trường là 550 em thì nhóm này đã chiếm 127. Trên cả nước, tổng số học sinh được giải nhất, nhì, ba môn Sinh là 150-160 em, phần lớn là các tỉnh miền Trung trở ra và các em chỉ muốn vào ĐH Y Hà Nội. Nếu tuyển thẳng hết thì số chỉ tiêu còn lại sẽ bị thu hẹp, điểm chuẩn phải nâng lên.

Năm 2013 còn căng thẳng hơn khi lẽ ra ĐH Y Hà Nội lấy điểm chuẩn 28 nhưng sau khi trường làm việc với Bộ Giáo dục và Bộ Y tế thì phải hạ 0,5 điểm xuống còn 27,5, chấp nhận lấy dôi ra hơn 100 em. Các em 27 điểm vẫn trượt mặc dù cũng học ngày học đêm vô cùng vất vả.

“Để đảm bảo chất lượng thì cần nhiều khâu trong đó có tuyển sinh đầu vào, không thể bỏ khâu nào cả", thầy Hinh khẳng định và cho biết ĐH Y Hà Nội đang làm công văn gửi Bộ Giáo dục yêu cầu Bộ công bố quy định tuyển thẳng vào trường cho cả những năm sau.

"Các em đạt giải nhì, ba sẽ được cộng 2,3 hoặc 4 điểm - chúng tôi sẽ cân nhắc phương án này hay phương án vượt qua điểm sàn theo như chỉ đạo của Hội đồng khoa học - đào tạo nhà trường. Chúng tôi còn muốn tuyển thẳng những học sinh giải nhất quốc gia Toán, Hóa để mở thêm cơ hội cho các em, giúp nhà trường tuyển được những người ưu tú nhất và đảm bảo công bằng cho tất cả thí sinh", thầy Hinh nói.

Sưu tầm

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

Du học Nhật Bản nên chọn trường nào

Du học Nhật Bản nên chọn trường nào


Em mới tốt nghiệp ngành Kế toán, đang học chương trình tiếng Nhật N5. Em muốn xin vào một công ty Nhật làm việc nên dự tính du học Nhật Bản để trau dồi thêm khả năng nghe, nói của mình.


Xin hỏi trường Nhật ngữ nào có môi trường học tập tốt mà chi phí tương đối “mềm” để em tham khảo và có sự lựa chọn đúng đắn. Xin chân thành cảm ơn. (Xuân Huy).


                 


Du học sinh tại Nhật có thể tìm kiếm việc làm thêm để trang trải chi phí học tập. Ảnh: TokyoJohoku.


Trả lời:

Chào em,

Hiện nay các công ty Nhật đầu tư vào Việt Nam ngày càng nhiều, họ cần tuyển những nhân viên giỏi về nghiệp vụ và thật sự thông thạo tiếng Nhật. Em tốt nghiệp ngành Kế toán và học thêm ngoại ngữ nữa thì sẽ có thêm rất nhiều cơ hội việc làm tốt. Đặc biệt, quyết định đi du học để trau dồi thêm tiếng Nhật là rất phù hợp trong thời điểm này.

Em có thể tham khảo các trường Nhật ngữ có chất lượng đào tạo tốt mà chi phí tương đối "mềm", có nhiều du học sinh Việt Nam đang theo học như Tokyo Johoku, Meric, Akamonkai... Môi trường học tập ở các trường này đều được đánh giá tốt, an toàn, điều kiện cơ sở vật chất tốt học phí thấp, ký túc xá gần trường thuận tiện việc đi lại. Ngoài ra sau khi học tiếng trường cũng sẽ tạo mọi điều kiên hỗ trợ, luyện thi nếu học sinh muốn học lên trường nghề hay đại học tại Nhật.

Bên cạnh đó, trường cũng hỗ trợ giới thiệu việc làm thêm. Tại Tokyo thu nhập một giờ làm thêm khoảng 800 đến 900 Yên (tương đương 140.000 đến 160.000 đồng). Một ngày, du học sinh được phép làm thêm 4 tiếng. Riêng thứ bảy, chủ nhật được làm thêm 8 tiếng. Tính trung bình một tháng làm part time của du học sinh dao động từ 22 đến 25 triệu đồng. Với mức thu nhập như thế, các bạn có thể tự mình trang trải chi phí sinh hoạt tại Nhật. Thậm chí, nếu biết cách chi tiêu hợp lý sẽ còn dư tiền gửi về cho gia đình.

Về học phí: Trường Nhật ngữ Akamonkai dao động từ 720.000 đến 770.000 Yên một năm (tùy vào khóa học). Trường Meric là 730.000 Yên (đã bao gồm các phí). Trường Nhật ngữ Tokyo Johoku học phí một năm khoảng 630.000 Yên (bao gồm tất cả các loại phí: nhập học, đăng ký, cơ sở thiết bị vật chất). Hiện nay, một số trường đã có văn phòng đại diện tại TP HCM, em có thể liên hệ để được tư vấn thêm.

Chúc em có sự lựa chọn thật sáng suốt cho tương lai của mình.

Thân ái
.
Sưu tầm 

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

Cuộc đời nghịch lý của thần đồng có IQ cao nhất thế giới

Cuộc đời nghịch lý của thần đồng có IQ cao nhất thế giới



Bị xem là "thần đồng thất bại" vì từ bỏ công việc, sự nổi tiếng để sống một cuộc đời bình thường nhưng ông Kim Ung-yong ở Hàn Quốc vẫn cảm thấy hạnh phúc.


                


               Ông Kim hiện là giáo sư đại học và diễn giả. Ảnh: The Korea Herald.


Có nhiều từ để miêu tả người đàn ông tài năng Kim Ung-yong: Thần đồng Hàn Quốc, nhà nghiên cứu của NASA, diễn giả và giáo sư đại học. Hành trình cuộc đời của ông Kim từ cậu bé thần đồng đến một người mong muốn cuộc sống bình thường có vẻ là một nghịch lý. Ngày nay, người Hàn Quốc vẫn nhớ tới thông điệp nổi tiếng của ông Kim: "Là người đặc biệt không quan trọng bằng việc sống một cuộc đời bình thường".

Ông Kim Ung-yong, hiện 52 tuổi, từng được sách Kỷ lục Guinness ghi danh là người thông minh nhất thế giới với chỉ số IQ 210. Kim thể hiện tố chất thông minh ngay khi chào đời không lâu.

Chưa đầy 12 tháng, Kim biết nói và 24 tháng đã có thể đọc lưu loát tiếng Hàn Quốc, Nhật Bản, Đức và Anh. Những năm đầu đời, Kim còn làm thơ và vẽ tranh. Từ năm 3 tuổi đến năm 6 tuổi, Kim là sinh viên ngành vật lý tại Đại học Hanyang. Kim từng xuất hiện trên chương trình truyền hình Nhật Bản để giải phương trình phức tạp khi mới 7 tuổi.

Kim được Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Mỹ (NASA) mời về làm nghiên cứu tại đây năm 8 tuổi. Kim cũng có bằng tiến sĩ vật lý tại Đại học Colorado. Sau một thập kỷ làm việc ở NASA, Kim nghỉ việc để về Hàn Quốc. Kim gọi khoảng thời gian 10 năm ấy là những năm đơn độc.

"Thời điểm đó, cuộc sống của tôi giống như một cái máy: thức dậy, cân bằng phương trình, ăn rồi ngủ. Tôi thực sự không biết mình đang làm gì. Tôi cô độc và không bạn bè", Kim tâm sự.

Với Kim, được ở gần mẹ là yếu tố quyết định khiến ông từ bỏ tất cả. Tuy nhiên, sự trở về của Kim thời đó được báo chí nước này rất quan tâm.

"Tôi phát ốm và mệt mỏi khi lại trở thành tâm điểm. Tôi cảm thấy mình giống như một con khỉ trong vườn thú. Khi ấy chưa có Twitter hay phần mềm chat yahoo nên báo giấy vẫn quyền lực hơn cả. Tôi đoán một số người thậm chí còn bắt đầu bảo tôi là tâm thần phân liệt. Tôi không muốn ai chú ý đến mình cả", Kim cho hay.





Kim xuất hiện trên truyền hình của Nhật Bản năm 1969 khi đang giải toán. Ảnh: The Korea Herald.


Kim muốn có công việc ở Hàn Quốc nhưng cần phải có bằng tốt nghiệp các cấp. Vậy là thần đồng lại đi học từ đầu. Chỉ trong vòng một năm, Kim học xong chương trình cấp một và trung học cơ sở. Năm tiếp theo, ông hoàn thành bậc trung học phổ thông rồi sau đó học đại học tại một trường ở ngoại ô thành phố Seoul để tránh bị chú ý.


Quyết định rời NASA, học trường đại học ít danh tiếng và trở thành nhân viên công ty của Kim khiến nhiều người ngạc nhiên. Truyền thông Hàn Quốc gọi ông là "thần đồng thất bại". Nhưng với thần đồng được gọi là thất bại, cuộc sống của ông là bất cứ thứ gì, trừ sự thất bại. Kim hạnh phúc khi được là nhân viên công ty bình thường. Thần đồng cho hay mọi người kỳ vọng ông trở thành nhân viên cấp cao trong chính phủ hay một công ty lớn nhưng Kim không nghĩ vậy.

"Tôi cố gắng nói với mọi người rằng tôi hạnh phúc với con đường mình chọn. Tại sao mọi người lại gọi niềm hạnh phúc của tôi là một sự thất bại?", Kim tâm sự.

Kim luôn xem cuộc sống của ông là một sự thành công. Không nhiều người làm những thứ mà họ thực sự muốn làm, nhưng Kim thì có. Theo Korea Herald, ông Kim năm ngoái trở thành giáo sư tại Đại học Shinhan ở tỉnh Gyeonggi. Ngoài ra, ông còn là giảng viên bán thời gian của nhiều đại học danh tiếng, trong đó có Yonsei, Sunkyunkwan và KAIST.

"Tôi rất phấn khích khi dạy tại trường đại học, công việc từ lâu đã là giấc mơ của tôi. Tôi sẽ cống hiến hết mình để truyền đạt kiến thức cho thế hệ sau", Kim nhắc tới công việc giảng dạy của mình.

Từng được ghi danh là người có chỉ số IQ cao nhất thế giới nhưng ông Kim nhận ra sự thành công về học vấn không phải là thước đo một con người. Ông Kim cũng đưa ra lời khuyên với các bậc phụ huynh, những người rất háo hức học cách nuôi dạy con mình trở thành thiên tài. Theo đó, điều tốt nhất bố mẹ có thể làm cho con cái, với tư cách là đấng sinh thành, là hỗ trợ và hướng dẫn chúng tự đạt được mục đích từng bước một.

Tự đi trên hành trình của mình, trẻ cuối cùng sẽ phát hiện ra chúng muốn đạt được điều gì trong cuộc sống. Cha mẹ nên dõi theo và để con tự tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của chúng. Ngoài ra, theo quan niệm của mình, ông Kim cũng khẳng định cuộc sống thiếu các mối quan hệ sẽ thật vô ích.

Tỷ lệ tự tử của Hàn Quốc thuộc loại cao nhất thế giới. Theo ông Kim, đó là kết quả của thực tế. Chúng ta đang mất đi cảm giác hy vọng và quên cách mơ ước. Chúng ta cần tìm ra hạnh phúc thực sự và thay đổi cách suy nghĩ, không nên theo những quy tắc xã hội cố hữu mà hãy sáng tạo cái mới.

Cộng đồng mạng bày tỏ sự ủng hộ ông Kim, đồng thời giận dữ khi truyền thông và xã hội nói chung có cách hành xử sai lầm. Một người dùng mạng có tên Youn để lại bình luận trên Naver, một trong những trang xã hội nổi tiếng nhất ở Hàn Quốc: "Ông ấy không thất bại mà thành công hơn bao giờ hết khi tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống".

Sưu tầm

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015

Bí quyết học tập tốt trong khoảng thời gian giữa kỳ

Bí quyết học tập tốt trong khoảng thời gian giữa kỳ


Khoảng thời gian giữa có thể là đáng sợ, cho dù bạn là một sinh viên đại học năm nhất, chuẩn bị tốt nghiệp. Bởi vì môn học của bạn có thể yêu cầu những bài kiểm tra giữa kỳ. Và làm thế nào để học tập theo cách tốt nhất có thể.

11  1. Đến lớp thường xuyên và chú tâm
Nếu bạn đã nghỉ 1-2 buổi học ở đầu kỳ vì một số lý do cá nhân, thì hãy đi học đều và thường xuyên chú ý vào khoảng thời gian giữa kỳ. Mỗi lần đến lớp, hãy chú ý và ghi chép, đây là bước hiệu quả nhất để chuẩn bị cho kỳ thi giữa kỳ và các kỳ thi quan trọng khác. Bạn nên học trong cả một quá trình thay vì cố gắng nhồi nhét kiến thức trong chỉ một đêm.
2.  Chăm chỉ làm bài tập về nhà
Làm bài tập về nhà là bước đơn giản nhưng rất quan trọng để chuẩn bị cho kỳ thi giữa kỳ. Ngoài ra, hãy thường xuyên đọc lại để ghi nhớ kiến thức. Bạn có thể ghi nhớ kiến thức bằng nhiều cách như làm nổi bật, ghi chú vào sổ nhỏ, thậm chí vẽ sơ đồ và hình họa. 
3.  Nói chuyện với giảng viên về bài kiểm tra
Có thể bạn thường sợ hãi và ngại ngùng, nhưng nói chuyện với thầy, cô giáo trước bài kiểm tra là một cách tuyệt vời để chuẩn bị. Thầy và cô giáo có thể giúp bạn hiểu những khái niệm mà bạn chưa hoàn toàn rõ ràng và có thể cho bạn biết những kiến thức cần ôn luyện chuyên sâu.
4. Bắt đầu ôn luyện ít nhất 1 tuần trước bài kiểm tra
Nếu bài kiểm tra của bạn sẽ bắt đầu vào ngày mai và bạn chỉ mới bắt đầu học, sau đó bạn không thực sự học đâu- bạn đang nhồi nhét. Việc học tập cần diễn ra trong một khoảng thời gian và sẽ giúp bạn thực sự hiểu các tài liệu, chứ không chỉ là nhớ nó trong 1 đêm trước khi thi. Bắt đầu học ít nhất là 1 tuần trước bài kiểm tra là một cách thông minh để làm giảm căng thẳng, chuẩn bị tinh thần của bạn, hãy cho mình thời gian để hấp thụ và nhớ các tài liệu mà bạn đang học, và tổng thể để làm tốt khi ngày thi cuối cùng cũng đến.
5. Hãy lập một kế hoạch học tập
Thay vì nhìn chằm chằm vào sách giáo khoa hay giáo trình, bạn hãy lập một kế hoạch để đọc, viết, làm bài tập một cách nghiêm túc. Ví dụ, vào những ngày nhất định, bạn có kế hoạch xem lại ghi chép trên lớp và đánh dấu những kiến thức quan trongh. Vào một ngày khác, bạn có kế hoạch xem một cuốn sách hoặc một cuốn giáo trình bạn trọng. Về bản chất, lập một danh sách công việc phải làm khiến bạn chủ động hơn và có thể tận dụng tối đa những nỗ lực của mình.
6.  Chuẩn bị tài liệu ôn thi
Hãy chuẩn bị sẵn các tài liệu bạn sẽ cần để ôn luyện trong kỳ thi giữa kỳ ngay từ bây giờ. Thay vì luống cuống đi mượn tài liệu rồi photo để ôn tập khi bạn chỉ còn vài ngày nữa.
7.  Hãy chuẩn bị về thể chất trước khi thi
Hãy ăn một bữa sáng ngon lành, ngủ ngon và chuẩn bị đầy đủ dụng cụ học tập trong ba lô, tự tin khi bước vào phòng thi. Các nghiên cứu liên quan đến việc bộ não của bạn trong các kỳ thi đã chỉ ra rằng bộ não của bạn cũng có nhu cầu vật chất. Hãy đối xử tốt với não bộ của bạn và nó sẽ giúp đỡ bạn chiến đấu với bài thi khó nhằn.

Sưu tầm

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

Tình thương yêu của Mẹ dành cho con

Mẹ là món quà vô giá mà Thượng đế dành cho con, tình yêu thương của mẹ dành cho con là vô bờ bến, con biết rằng:
• Khi con con 1 tuổi, Mẹ cho ăn và tắm cho con, còn con thì khóc cả đêm.
• Khi con con 2 tuổi, Mẹ tập cho con đi những bước đầu tiên, Khi con đi được thì con lại bỏ chạy đi mất Khi con Mẹ gọi.
• Khi con 3 tuổi, Mẹ nấu cho con những món ăn với tất cả tình yêu thương thì con đáp lại bằng cách hất chén đĩa xuống sàn nhà.
• Khi con 4 tuổi, Mẹ đưa cho con những cấy bút chì màu, con lại dùng chúng đi bôi trét và vẽ bậy khắp nơi.
• Khi con 5 tuổi, Mẹ mặc áo đẹp cho con đi chơi còn con lại tìm cách lăn lê trên đất bẩn.
• Khi con 6 tuổi, Mẹ dẫn con đến trường, còn con cứ mãi cằn nhằn: "con không đi học đâu!"
• Khi con 7 tuổi, Mẹ mua cho con nhiều đồ chơi để rồi con lại vứt chúng lăn lóc khắp nơi.
• Khi con 8 tuổi, Mẹ mua cho cây kem con ăn làm chảy kem ướt hết vạt áo.
• Khi con 9 tuổi, Mẹ thuê cô giáo dạy đàn cho con còn con thì luôn phụng phịu và miễn cưỡng tập đàn.
• Khi con 10 tuổi, Mẹ cả ngày lái xe đưa con đi hết nơi này đến nơi khác vui chơi cùng bạn bè, mỗi khi tới nơi con nhảy ra khỏi xe mà chẳng bao giờ ngoái đầu nhìn lại.
• Khi con 11 tuổi, Mẹ đưa con và bạn bè của con đi xem phim, con lại đi chọn chỗ ngồi cách Mẹ mấy dãy ghế để gần bạn mình hơn.
• Khi con 12 tuổi, Mẹ dặn con đừng xem TVquá nhiều, còn con thì đợi cho đến khi Mẹ rời khỏi nhà mới mở TV xem cho thỏa thích.
• Khi con 13 tuổi, Mẹ nói: "Để Mẹ cắt tóc cho con," con trả lời: "Mẹ không có khiếu thẩm mỹ."
• Khi con 14 tuổi, Mẹ trả tiền cho con đi trại hè một tháng, còn con lại quên chẳng hề viết cho Mẹ một tấm thiệp từ chỗ nghỉ hè.
• Khi con 15 tuổi, Mẹ đi làm về và mong con ôm hôn Mẹ, còn con thì đóng chặt cửa ở trong phòng riêng.
• Khi con 16 tuổi, Mẹ khuyên con để tâm học hành tạo dựng tương lai, còn con thường xuyên đi chơi mỗi Khi con có cơ hội.
• Khi con 17 tuổi, trong khi Mẹ mong chờ một hồi âm điện thoại quan trọng thì con ôm điện thoại trò chuyện suốt buổi.
• Khi con 18 tuổi, Mẹ đã rơi lệ vui mừng trong ngày lễ tốt nghiệp trung học của con, còn con thì ở lại vui chơi với bạn bè cho đến sáng hôm sau mới về nhà.
• Khi con 19 tuổi, Mẹ đau lòng khi con muốn rời khỏi tổ ấm để mướn nhà ở riêng.
• Khi con 20 tuổi, Mẹ hỏi con về người yêu, con trả lời: "Đó không phải là việc của Mẹ!"
• Khi con 21 tuổi, Mẹ gợi ý về định hướng sự nghiệp trong tương lai, đáp lại con nói: "Con chẳng muốn giống như Mẹ!"
• Khi con 22 tuổi, Mẹ dự lễ tốt nghiệp đại học của con, sau buổi lễ con hỏi ngay: "Liệu Mẹ có thể trả tiền cho chuyến du lịch của con không"
• Khi con 23 tuổi, Mẹ đến thăm con, còn con luôn tìm cách tránh né vì cảm thấy ngượng ngùng trước bạn bè.
• Khi con 24 tuổi, Mẹ gặp người yêu chưa cưới của con và nhắc nhở hai con về chuyện gia đình, con nhăn nhó càu nhàu: "Thôi mà Mẹ!"
• Khi con 25 tuổi, Mẹ giúp trả tiền đám cưới của con rồi Mẹ khóc và nói với con rằng: "Mẹ yêu thương con biết bao!"
• Khi con 30 tuổi, Mẹ ước ao có cháu để bồng bế, con trả lời Mẹ: "Thời nay mọi điều đã khác!"
• Khi con 40 tuổi, Mẹ rủ con đi mừng sinh nhật bà nôị của con, còn con trả lời: "Bây giờ con rất bận!"
• Khi con 50 tuổi, Mẹ sức khỏe đã yếu dần và muốn con thường xuyên đến chăm sóc, trong khi con đang phải mải mê tìm đọc cuốn sách: "Những gánh nặng cha mẹ phải chịu đựng khi nuôi con." . . .
Và rồi một ngày kia, Mẹ âm thầm nhắm mắt ra đi. Một cảm giác chưa bao giờ xảy ra với con trước đó: con như thấy sấm chớp nổ tung trong tim mình. Con đã mất hết cả một bầu trời yêu thương trong đời người...
Bạn ơi! Nếu mẹ bạn vẫn còn ở bên bạn hôm nay, bạn đừng quên hãy yêu Mẹ hơn bao giờ hết nhé. Hãy tranh thủ về thăm mẹ trong khi bạn có thời gian. Một lời nói yêu thương không thôi cũng chưa đủ để đáp lại tình thương yêu của mẹ dành cho mình đâu. Nếu Mẹ bạn không còn nữa thì hãy luôn tưởng nhớ đến tình yêu vô biên mà Mẹ đã dành cho bạn. Hãy nhớ luôn yêu thương Mẹ vì bạn chỉ có một người Mẹ duy nhất trong suốt cuộc đời mình. Ai đang làm những điều sai trên hãy sửa lại mình trước khi chưa quá muộn.


Sai lầm cha mẹ hay mắc khi dạy con tuổi teen


Nhà giáo Đặng Thị Lệ Thủy, Giám đốc Trung tâm bồi dưỡng kỹ năng Smile House cho biết, đây là một trường hợp học viên mới tham gia lớp học kỹ năng của trung tâm dành cho trẻ 11-16 tuổi và phụ huynh nhờ bà tư vấn mới đây.
Bà cho rằng, việc rèn cho con tính tự lập cần được làm từ khi trẻ còn nhỏ. Còn người mẹ trong trường hợp này, lúc con còn bé thì làm thay hết mọi việc, nuông chiều con hết mực nhưng khi con lớn lại không thể chấp nhận được tính lười biếng và bừa bãi của con. Cách phạt của chị chỉ thể hiện sự thiếu trách nhiệm và bất lực, chứ không hề hiệu quả.
Theo bà, trong trường hợp này, người mẹ nên lập lại trật tự dần dần, rèn cho con tính tự lập, ngăn nắp một cách từ từ. Và ban đầu, hãy chia sẻ, nói chuyện với con thật nhẹ nhàng, và phải nhận lỗi về mình: "Con lười như thế này là tại mẹ. Mẹ đã quá chiều chuộng và không hướng dẫn con làm mọi việc. Mẹ có thể tiếp tục làm giúp con một năm hay nhiều năm nữa, nhưng sau đó, khi phải sống tự lập, con sẽ rất khó khăn. Bây giờ mẹ thấy mình phải sữa lỗi, vì con. Con phải giúp mẹ nhé".
Và từ đây, hãy phân công cho trẻ những việc cụ thể, dễ dàng trước, chẳng hạn như cho quần áo vào máy giặt..., sau đó mới tiếp tục với các việc khác. Đừng quên khích lệ mỗi lần con làm tốt hay vui vẻ góp ý khi trẻ chưa hoàn thành việc đã nhận.
Là giáo viên dạy văn hơn 30 năm, từng cộng tác với một số trung tâm kỹ năng sống cho trẻ, tiếp xúc với nhiều thế hệ học trò và cả các bậc phụ huynh, nhà giáo Đặng Thị Lệ Thủy chia sẻ những cách sai lầm mà bố mẹ dùng để phạt con, khiến trẻ khó tiến bộ:
Mắng trẻ bằng lời lẽ thiếu kiềm chế, khẳng định trẻ là "hư hỏng", "không ra gì"...

Thấy con sắp đến kỳ thi tốt nghiệp cấp hai mà vẫn lơ là học tập, chị Thảo thường xuyên chì chiết, kể công nuôi dưỡng và bảo" "Chả biết thương mẹ là gì. Mẹ thì làm lụng vất vả, con thì lêu lổng. Mày cứ thế thì chẳng làm gì được cho đời đâu. Bao công sức của tao lại đổ xuống sông, xuống biển".
Trong một buổi thảo luận tại lớp học kỹ năng chia sẻ, khám phá bản thân tại Smile House, cậu con trai chị Thảo cho biết, thực ra em rất thương mẹ vì biết bố chỉ ham bia bọt, nhậu nhẹt, chỉ có mẹ vất vả lo cho mấy chị em. Nhưng em không thể gần gũi chia sẻ với mẹ được vì lúc nào mẹ cũng cho em là đứa vô tâm, bỏ đi. Em cũng cảm thấy chán nản và nghĩ mình là kẻ "không ra gì" thật.
Theo chuyên gia giáo dục, bố mẹ nào cũng nghĩ rằng trẻ hiểu rằng mình mắng mỏ chỉ vì thương con nhưng họ không biết những lời nói kiểu "dán nhãn" cho trẻ những thói hư tật xấu sẽ khiến con suy nghĩ tiêu cực và tạo khoảng cách với phụ huynh.
Cắt giảm mọi khoản chi tiêu của trẻ
Được cô giáo gọi điện về thông báo chiều nay cậu con trai lớp 11 trốn tiết đi chơi game, vợ chồng anh Khanh (Từ Liêm, Hà Nội) nổi giận đùng đùng và quyết định phạt con bằng cách sẽ cắt hết mọi khoản tiền tiêu vặt, ăn sáng của con. Anh chị cũng ra mệnh lệnh: Từ nay, tất cả các khoản như đóng học phí, mua sách vở, đồ dùng học tập, thậm chí cả tiền gửi xe ở trường sẽ do anh chị mang đến tận nơi đóng hay đi kèm con để mua chứ không cho cháu cầm như trước.
Hiệu quả chưa thấy, cậu con trai anh chị tỏ ra bất mãn, chẳng nói chẳng rằng với bố mẹ và tiếp tục chơi game nhiều hơn, bằng tiền ở đâu ra anh chị cũng không biết.
Theo bà Đặng Thị Lệ Thủy, đây là một kiểu phạt phản tác dụng bởi có thể đẩy trẻ vào tình thế sẽ tìm các cách xoay tiền, trong đó có thể là chơi theo bạn xấu hay ăn cắp. Theo bà, với trẻ lớn, nhất là khi các con ở tuổi vị thành niên, bố mẹ nên hướng dẫn trẻ hiểu giá trị và cách quản lý đồng tiền, thay vì coi đó là phương tiện trừng phạt.
Đánh con
Không ít phụ huynh, dù không muốn dùng hình phạt này nhưng nhiều khi mất bình tĩnh, hay cảm thấy bất lực vẫn áp dụng.

Theo nhà giáo dục, trẻ càng lớn lòng tự trọng càng cao. Việc làm này khiến trẻ cảm thấy bị tổn thương, xúc phạm, đồng thời khiến hố sâu ngăn cách giữa bố mẹ và con cái không bao giờ xóa được. Một số trẻ khác thì trở nên lỳ lợm, vô cảm, thậm chí có khuynh hướng bạo lực sau một thời gian chịu những trận đòn từ cha mẹ.
"Hãy tìm hiểu nguyên nhân, lắng nghe con và tìm những cách hợp lý để trẻ hiểu hành vi nào là chấp nhận được hay không. Hãy luôn là một người bạn của con - một người bạn lớn, đáng kính, đáng tin cậy chứ không phải theo kiểu bạn bè đồng vai phải lứa", bà Thủy chia sẻ.
Bêu riếu trẻ trước mặt người khác
Mỗi khi có cô, bác đến chơi, chị Hòa lại kể xấu cậu con trai "Thằng này học dốt lắm, lại còn lười nữa". Chị nói với chuyên gia: "Nói thế cho nó biết xấu hổ mà thay đổi chứ lớn rồi mà cứ trơ ra, chán lắm".
Bà Đặng Thị Lệ Thủy cho biết, đây là một sai lầm mà rất nhiều vị phụ huynh mắc. Các ông bố bà mẹ quên rằng không ai thích bị bêu xấu trước mặt nhiều người, kể cả chính họ. Với trẻ, điều này vừa làm tổn thương lòng tự trọng của chúng, vừa khiến chúng cảm thấy không kính trọng, nể phục bố mẹ. Đừng bao giờ lấy những khuyết điểm của trẻ nói trước mặt người khác, kể cả những người thân trong gia đình. Hãy nhẹ nhàng trò chuyện góp ý riêng với trẻ và cùng con tìm cách khắc phục.
Cấm đoán những thứ bố mẹ cho là xấu
Phát hiện con thường xuyên chát chit và có lần còn xem phim sex trên mạng, anh Xuyên liền mắng té tát một trận, sau đó, cắt luôn internet, cấm con không được "làm những việc tầm bậy" nữa. Anh thấy con chẳng tỏ vẻ phản đối gì thì yên tâm cho rằng cháu đã biết sai mà không hay rằng, sau đó, nó thường xuyên nghỉ học ra quán net gần cổng trường chat, xem phim...


Theo nhà giáo dục, đây là một hình phạt khá "buồn cười" mà các vị phụ huynh khi bất lực hay dùng tới. Bà cho rằng đáng lẽ ra cần giúp trẻ nhận thức, định hướng được cái gì là nên, không nên và nhẹ nhàng giải thích tại sao, hay chia sẻ với con trải nghiệm bản thân về những điều đó thì bố mẹ lại ngay lập tức bật đèn đỏ ngăn con lại. Họ không hiểu rằng cấm đoán chỉ xây một bức tường ngăn cách với con và tạo điều kiện để con nói dối.

Cha mẹ - những nhà giáo dục gương mẫu

Từ khi ra đời cho tới lúc tiếp xúc và vươn ra với thế giới, cha mẹ là người mà con tiếp xúc nhiều nhất, cũng ảnh hưởng nhiều nhất. Vì thế, bố mẹ chính là những nhà giáo dục trực tiếp cũng như gián tiếp quan trọng của con.

Từ một câu chuyện về Don Bosco

Trên đường đi dạo với các học sinh của mình, Don Bosco thường hay đặt ra những câu hỏi vừa để đùa vui vừa để tạo nên sự thân mật. Một lần nọ, Ngài hỏi một bạn nhỏ: "Điều gì lớn lao nhất mà con gặp được trên đời này?". Bạn trẻ trả lời không chút đắn đo: "Don Bosco".

Chúng ta hãy khoan bàn đến tính chất lịch sử của câu chuyện (vì thật khó mà viết hết những chuyện kể, đúng hơn là những kinh nghiệm lịch sử của những người trong cuộc - những người đã có cơ may chia sẻ cuộc sống với cha Bosco và đã gìn giữ nó trong ký ức cùng với những cảm xúc mạnh mẽ), nhưng hãy để ý đến tính chất sư phạm qua lời đối thoại hay qua câu trả lời của người bạn nhỏ với Don Bosco. Bạn trẻ này cũng như nhiều bạn trẻ khác sống cùng thời đã thể hiện một sự kính trọng, tin tưởng vào người đã giáo dục họ. Don Bosco đã có một chổ đứng quan trọng trong cuộc đời các bạn trẻ. Đối với họ, được gặp gỡ ngài là điều may mắn nhất trên đời, và là niềm hạnh phúc lớn lao vì đã tìm được một người bạn, người thầy, người cha.

Điều gì lớn lao nhất mà con gặp được hôm nay?


Trong thời buổi hiện tại, nhiều bạn trẻ đang đi tìm những mẫu gương cho đời họ nơi đây nơi đó không chừng: Có thể là những ngôi sao sân khấu, thể dục thể thao, có thể là những "thần tượng" âm nhạc... Tuy "thần tượng" lắm khi làm cho các bạn trẻ "điên lên", nhưng nhiều lúc chính các "ngôi sao" ấy làm họ thất vọng vì những chuyện "xi can dan" (scandal) không đâu vào đâu cả. Thật khó mà nói ai sẽ trở thành "người lớn lao" hay trở thành "chuyện quan trọng" mà các bạn trẻ gặp trong đời họ, vì hoặc là họ có quá nhiều hoặc là "tìm không ra" giữa bộn bề vàng thau lẫn lộn.
Qua một cuộc điều tra nhỏ mà bản thân chúng tôi thực hiện cách đây một năm với các bạn trẻ tuổi từ 14 đến 24, có một điều khác đáng làm chúng ta phải quan tâm. Đây là một trong những câu hỏi dành cho họ: "Trong khi gặp khó khăn, bạn đặt niềm tin tưởng vào ai?". Trả lời cho câu hỏi trên cùng với việc sắp theo chọn lựa ưu tiên (từ 1-5) với các đối tượng sau: cha mẹ, thầy cô, bạn bè, Thượng đế, những người khác, phần đông các bạn trẻ trả lời: cha mẹ (đối tượng ưu tiên hàng đầu và được chọn lựa nhiều nhất, chiếm 915/1500 phiếu). Đây chỉ là kết quả thăm dò cùng một vài con số thống kê nhỏ, nhưng câu trả lời của các bạn trẻ lại cho chúng ta một suy nghĩ: Với họ, cha mẹ vẫn luôn là người được tin yêu và luôn có một chỗ đứng quan trọng trong đời mình.
Một cách tự nhiên, vì người trẻ vẫn còn ở dạng "bị lệ thuộc" nhiều mặt vào gia đình, nên chuyện "gắn kết với cha mẹ", "sống chết với cha mẹ", "ba mẹ là số một trong đời con" ... là bình thường. Mặt khác, ngoài cha mẹ ra, còn có bạn bè và thầy cô - hai dạng đối tượng gắn liền với đời sống người trẻ theo lứa tuổi với những đặc trưng tâm lý của tuổi vào đời, với việc hội nhập xã hội,... (Ví dụ theo thống kê kể trên so với các đối tượng còn lại tính theo thứ tự ưu tiên, bạn bè - đối tượng được xếp thứ 2, được chọn với 484/1500 phiếu; thầy cô - xếp thứ 3 với số phiếu 535/1500...). Những thành phần khác trong xã hội chưa có vai trò đáng kể hay quan trọng, nên với bạn trẻ, việc đặt niềm tin vào đó ở mức độ "rất ít" là chuyện dễ hiểu. (Ngay cả Thượng đế cũng "bị" xếp vào vị trí thứ 6 với số phiếu 481/1500). Và như thế "điều lớn lao" đối với nhiều bạn trẻ dù sao đi nữa vẫn là cha mẹ, chỗ dựa vững chắc nhất.

Cha mẹ - những khó khăn để trở thành "điểm tựa"

Về phía cha mẹ, qua những cuộc trao đổi từ nhiều phía, người ta bắt đầu hé lộ những ưu tư, đúng hơn, phải nói đến những vấn nạn trong việc giáo dục con cái mình. Có hai điều xem ra nổi bật hơn cả.
Thứ nhất, làm sao "cập nhật" hay bắt kịp ngôn ngữ "trẻ" của thời hiện đại, của chat, Twitter , Facebook, internet, SMS, điện thoại di động,... để có thể đồng hành với con cái và để có thể hướng dẫn, chỉ dạy những khi cần thiết hay ngăn ngừa những nguy cơ xấu có thể đến từ các phương tiện truyền thông văn minh, hiện đại này. Thật ra chẳng ai tài giỏi để có thể chạy theo hết đời máy này đến mốt điện thoại kia; hoặc phải "đầu tắt mặt tối" vì mưu sinh thì làm gì có thời gian mà "cập nhật" hoặc "nghiên cứu". Nhiều bậc phụ huynh đã cố gắng học hỏi hoặc tham khảo ý kiến của các nhà chuyên môn để có cách thích ứng. Nhưng đôi khi họ quá bận tâm vì những chuyện có tính "kỹ thuật". Có lẽ cần lưu tâm hơn một chút để dạy cho con cái "tiêu chuẩn" khi sử dụng của cải vật chất, cách thức thăng tiến nhờ vào việc học hỏi từ những gì là có giá trị và đáng tin cậy, nhờ vào kinh nghiệm và gương sáng của chính bản thân cha mẹ hơn là việc chạy theo kiểu hợp thời - "người sao ta vậy" là "thành công" - như nhiều người vẫn tin tưởng. Ai có thể phủ nhận rằng: một chiếc xe honda ôm của người cha gương mẫu và chân chính, một đôi quang gánh đơn sơ của bà mẹ tần tảo không thể làm điểm tựa làm cho những đứa con nên khôn ngoan và đạo đức? Nhiều khi vì người ta quá tin vào sức mạnh của đồng tiền và vật chất mà đánh mất chính điểm tựa cần thiết phải có là tình yêu thương, sự quan tâm và những bước đồng hành hằng ngày với con cái.
Thứ hai, làm sao để "làm gương sáng" cho con cái. Thật khó trong thời buổi mà gia đình chịu một áp lực khá nặng trong bối cảnh xã hội có nhiều dấu hiệu suy thoái về đạo đức. Nhiều khi với các bạn trẻ, khó khăn của họ ở chổ là: điều cha mẹ dạy trong gia đình không "hợp" với những gì người ta sống ngoài xã hội. Nhiều bạn trẻ cảm thấy "bối rối" khi phải chọn lựa giữa điều chân thật và giả dối được bày biện gần nhau và có thể tìm thấy nhan nhản giữa đời thường. Trong khi đó, họ đã được cha mẹ dạy cho từ tấm bé những điều cao đẹp về tình người, lòng trung thực, sự tôn trọng người khác... Còn hơn thế nữa, các bậc phụ huynh cảm thấy áy náy về trách nhiệm giáo dục, vì xem ra họ bất lực trước những đổi thay của "chân lý thời hiện đại và tự do". Lắm lúc, họ có thể bị xem là "khó tính"; hoặc tệ hại hơn, nhiều khi người ta dạy dỗ con cái những điều rất hay và lý tưởng lại là điều mình cảm thấy khó thực thi nhất. "Lời nói gió bay", việc giáo dục không đi kèm theo gương sáng hay chứng tá sống động chẳng đem lại hoa trái gì. Và kết quả là "thượng bất chính, hạ tắc loạn".

Để kết...

Trở lại với câu chuyện cuộc đời của Don Bosco, nhà giáo dục của người trẻ, chúng ta có thể nghe thêm những câu nói của Ngài: "Giáo dục là chuyện của trái tim". "Không có sự cảm thông, không thể có lòng tin tưởng. Không có lòng tin tưởng thì đừng nói đến chuyện giáo dục". Việc đồng hành với con cái là chuyện trách nhiệm của cha mẹ. Tuy vậy sống cho   con cái không chỉ dừng lại ở trách nhiệm mà còn ở tình yêu thương nữa.
Người ta vẫn hay nói "Cha mẹ sinh con, Trời sinh tính". Giữa những thử thách của cuộc đời hiện nay, phó thác mọi số phận cho "Trời sinh tính" chẳng phải là một giải pháp có tính nhân bản. Ngược lại, nếu quá chăm chú vào việc lo cho cái ăn cái mặc hoặc quá đề cao vật chất mà bỏ qua những giá trị tinh thần khác trong khi giáo dục, ta có thể làm hư hỏng cả một thế hệ và "đánh mất cả nhân tính".
Còn hơn thế, với những bậc làm cha mẹ là Kitô hữu, họ cần phải biết học cách thức bày tỏ một chút tình yêu thương và trở nên chổ dựa cho con cái. Họ phải là dấu chỉ biểu lộ tình yêu của Đấng Tốt lành là Cha ngự trên trời, là dấu chỉ của sự lo lắng và chăm sóc trong yêu thương. Lời mời gọi đó của Tin mừng vẫn còn vang vọng: "Ai trong anh em là một người cha, mà khi con xin cá, lại lấy rắn thay vì cá mà cho nó? Hoặc nó xin trứng, mà lại cho nó con bọ cạp? Vậy nếu anh em là những kẻ xấu, mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha trên trời, Người sẽ ban Thánh Thần cho những kẻ xin Người"